Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Sự Khác Biệt Giữa Hóa Thân Và Vong Hồn, Phần 9/10

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Ôi trời, cười nhiều quá rồi. Cười nhiều sẽ chảy nước mắt. Con người thật kỳ lạ. Lúc đau khổ nhất hay lúc… (Vui vẻ.) vui vẻ nhất, nét mặt cũng gần giống nhau, nước mắt chảy đầy mặt. Đầu óc chúng ta hơi không hiểu chuyện. Khi nó thấy chúng ta xúc động, dù xúc động vì buồn khổ hay xúc động vì vui mừng, nó vẫn để nước mắt chảy xuống để rửa nghiệp chướng. Tôi nói cho quý vị nghe, thế giới này là một nơi tốt đẹp, có thể tu hành được. Nghe nói trên Thiên Đàng khó tu. Biết không? (Dạ biết.) Thiên Đàng đôi khi cũng ở ngay thế gian này. Nên đôi khi quý vị than phiền với Sư Phụ…

Muốn nghe tiếp không? Hay là muốn về? (Dạ muốn nghe.) Xe buýt du lịch có sao không? Có tốn thêm tiền không? (Dạ không sao.) Tốn bao nhiêu? (Dạ không cần trả tiền.) Không cần trả tiền, đã thành bạn thân luôn rồi cơ đấy. (Có thể trả ít hơn.) Quý vị có thể mượn tiền rồi. Không cần trả thêm tiền mà còn được mượn tiền. (Chúng con có thể mua chịu.) Quý vị có thể mua chịu. (Chúng con có thể nợ tiền.) Quý vị có thể nợ tiền. Sau này xe du lịch chở quý vị đến đây, họ biết là họ được phước. Sau này họ chở quý vị đến đây, chắc họ phải thối lại cho mỗi người bao nhiêu tiền đó chứ. (Tốt quá.) Công ty xe buýt sẽ tranh nhau chở đồng tu của mình đến đây. Sau này xem ai thối lại tiền nhiều nhất, thì mình cho họ chở. Quý vị vui quá, thật thích kiếm tiền. Không cần đến đây cũng tiết kiệm được vài trăm đó.

Tôi vừa nói gì vậy? (Thiên Đàng.) Thiên Đàng. Thiên Đàng khó ở. (Thiên Đàng ở đây.) Có vài trường hợp, ví dụ như... Đây là trải nghiệm có thật. Có một, hai người xuất gia. Trước kia khi còn tại gia, họ sống rất khổ, ví dụ vậy. Cũng không phải là nghèo túng, không đến mức đó, vẫn sống được. Nhưng cha của đứa bé là đồng cốt. Khi bị ma quỷ nhập, là ông ta đánh vợ đánh con, đánh đến suýt chết. Có lúc ông dùng xích sắt trói cổ họ, gần như giết chết họ như vậy. Khi họ đến gặp Sư Phụ, chỗ này còn chảy máu, còn dấu vết. Vết tròn quanh cổ, còn chảy máu, bị đánh từ trên xuống dưới như vậy. Đứa bé mới có mấy tuổi, khoảng chín, mười tuổi lúc đó. Rồi… người mẹ muốn ly hôn, nhưng ông chồng không chịu. Cha đứa trẻ không đồng ý ly hôn. Sau đó, cô ấy cứ cầu xin Sư Phụ giúp, rồi cuối cùng ly hôn được, và họ vội vàng đến đây xuất gia. Lúc đó họ rất vui, được đến đây, bây giờ thì không còn như vậy. Đến đây rồi, mọi thứ đều tốt, nhưng sau khi được tốt rồi, họ lại cảm thấy không tốt nữa. Tôi nói rồi, Thiên Đàng khó ở mà.

Bây giờ ở đây chẳng có vấn đề gì, không ai áp bức, không ai đánh, không ai mắng, mỗi ngày đứa bé còn được đi học. Nhưng khi đi học bên ngoài, nó bị ảnh hưởng. Người bên ngoài nhìn thấy chú tiểu và nghĩ cậu bé dễ thương, đẹp trai quá, liền cứ ôm ấp, bồng bế, khiến đứa nhỏ cảm thấy như bị kéo xuống, bị ảnh hưởng, bị ô nhiễm. Cho nên khi nó về lại thì thấy rất đau khổ, đôi khi còn muốn bỏ trốn. Một đứa trẻ mới hơn mười tuổi, dù muốn chạy trốn, thì chạy đi đâu được. Ví dụ như vậy đó. Trước đây nó nói bậy, nó nói muốn tự tử này kia. Nó bị lực bên ngoài kéo, cảm thấy bị giằng co, tranh đấu. Tôi nói tình huống thật là điên đảo. Trước kia hoàn cảnh đau khổ đến mức sống không được, chết cũng không xong, vậy mà nó không muốn tự tử. Còn bây giờ ở đây, mọi thứ đều tốt đẹp, đồ dùng hàng tháng rất nhiều, Sư Phụ chăm sóc rất chu đáo. Quần áo đẹp, cái gì cũng có. Không ai ép buộc, không ai la rầy. Bác sĩ ở đây, ví dụ như Đồng, anh ta cưng nó đến hư luôn. Bên này bệnh, bên kia phiền não, buồn bực này nọ… anh ta an ủi nó suốt ngày. Ý tôi là, ở đây giống như Thiên Đàng vậy.

Họ quá mềm, không có sự cứng rắn. Nên hôm qua tôi thêm một chút “cứng” vào, thì mới được. Quá mềm thì không được, tôi phải làm “người xấu” mới được. Mọi người đều làm người tốt. Nhưng họ cũng… đôi khi không biết xử lý sao. Nhìn vào hoàn cảnh quá khứ của nó, rồi bây giờ nó buồn bực như vậy, họ không dám cứng rắn. Hoặc như Đồng, tình thương của anh ta lớn quá, nên không dùng không chịu được. Anh ta thích nhất là có người cần thuốc của anh ta. Ngày nào cũng quảng cáo thuốc. Không ai cần, anh ta vẫn quảng cáo. Tôi cũng là “nạn nhân” của anh ta.

Có lúc tôi từ chối ba lần, anh ta cũng không để ý. Từ chối đến lần thứ mười, anh ta mới tin là tôi nghiêm túc. Anh ta cứ để thuốc trước cửa phòng tôi như vậy. Cho nên cậu bé đó bị cưng đến hư luôn. Ý tôi là mọi mặt đều tốt. Và tôi rất ít khi la trẻ con, trừ khi chúng quá hư, hoặc không làm bài tập, hoặc ra ngoài gây phiền phức cho người khác, thì tôi mới la một chút thôi, không nhiều lắm, rất hiếm khi. Còn cậu bé đó, tôi chưa từng la một lần nào. Nó là đứa được thương nhất. Không phải ngày nào cũng ôm ấp, xoa đầu, nhưng trong lòng tôi, vì hoàn cảnh quá khứ của nó, tất nhiên tôi thương nó, muốn bù đắp cho quá khứ của nó. Nơi này giống như Thiên Đàng, vậy mà nó không ở nổi.

Cho nên tôi nói với quý vị, đừng lúc nào cũng đòi hỏi. Tôi kể chuyện này không phải để quý vị đi bắt nó về, hay đi xem nó là ai. Có khi người đó là quý vị. Đôi khi quý vị cũng giống vậy. Một ngày nào đó có thể là chúng ta, hoặc chúng ta từng sống như vậy. Không cần đi tìm xem là ai. Ý tôi là, kể cho quý vị nghe, đừng ngày nào cũng đi tìm Thiên Đàng. Đừng lúc nào cũng xin Sư Phụ giúp cho mọi việc suôn sẻ, mọi thứ tốt đẹp, sức khỏe tốt, làm ăn tốt này kia; điều đó không hẳn là tốt. Có chút chướng ngại mới tốt. Như vậy chúng ta mới có động lực phấn đấu. Ý chí mới ngày càng mạnh lên, tâm cầu Đạo mới kiên cố.

Nếu thế gian này cái gì cũng tốt hết thì đã là Thiên Đàng rồi, chẳng còn ai muốn tu hành nữa. Có phải khi chúng ta vui vẻ, thì rất ít khi muốn đi thiền không? (Dạ đúng.) (Dạ đúng.) Thời gian trôi nhanh, rồi chúng ta giả bộ nói: “Ôi, đã quá giờ thiền rồi. Xin lỗi Sư Phụ”. Rồi tiếp tục vui chơi. Đúng vậy, hiểu rồi chứ? Thật sự là như vậy. Rồi sẽ chẳng có việc gì để làm, mọi thứ quá suôn sẻ. Nếu chúng ta không dùng đầu óc, không nỗ lực, thì chúng ta sẽ sinh hư. Quá rảnh rồi, quá tốt rồi, chúng ta sẽ mềm yếu. Cho nên dù chúng ta có tu hành, dù biết lúc nào cũng có lực lượng của Sư Phụ bảo vệ, và trí huệ của mình sẽ tăng trưởng để tự bảo vệ bản thân, nhưng thỉnh thoảng vẫn gặp phải chướng ngại. Điều đó thật ra tốt cho chúng ta. Vì ở thế giới này, mình cần phải có chướng ngại. Không có chướng ngại thì không phải là thế giới này nữa.

Không có chướng ngại thì đó là một thế giới khác. Không thuộc về thế giới này. Như vậy sẽ không được. Ví dụ như quý vị xuống nước, mà lại không muốn bị ướt thì làm sao được. Phải ướt thì mới gọi là nước chứ. Cho nên đôi khi có một chút chướng ngại, chúng ta nói: “Ôi trời, nghe nói Sư Phụ sẽ giải trừ mọi chướng ngại, giúp mình mọi việc được thuận lợi. Vậy sao tu rồi vẫn còn cái này cái kia?” Chỉ một chút xíu thôi. Phần lớn đã được quét sạch hết rồi. Chỉ còn lại chút xíu. Chỉ 1% thôi. Vậy mà quý vị đã chịu không nổi. Nếu tất cả nghiệp chướng từ đời đời kiếp kiếp của quý vị đều dồn lại một lần để trả, thì sẽ rất ngoạn mục đó. Đúng vậy, quý vị đi không nổi, nhúc nhích cũng không nổi. Nếu không, làm sao có thể một đời giải thoát? Nếu nghiệp chướng từ đời đời kiếp kiếp vẫn còn nguyên, còn nợ nần người ta, còn nhiều chướng ngại, thì làm sao một đời giải thoát được? Cho nên quý vị thấy, dù có chút chướng ngại, cũng chỉ là 1% thôi; 99% đã được Sư Phụ xử lý rồi. Cho nên đừng lo gì cả. (Dạ.)

Nói thật với quý vị, từ khi nhận đệ tử đến giờ, không có cái khổ nào mà tôi chưa nếm qua. Trước kia tôi không biết. Khi còn tại gia, tôi không biết có những tình huống thống khổ như vậy. Ôi! Từ lúc nhận đệ tử đến nay, không có cái khổ nào mà tôi chưa nếm qua. Vui chơi thì rất ít, vì đối với tôi mà nói, thế giới này chẳng có gì vui cả. Đôi khi tôi chỉ ngồi chơi với quý vị thôi; đôi khi tôi nhẫn nại chơi cùng quý vị. Đôi khi tôi cũng vui vẻ chơi với quý vị, tùy vào trường hợp, nhưng rất hiếm. Bản thân tôi không thích lắm. Không thích những thứ vui chơi hay tiệc tùng xã giao đó. Tôi thật sự không thích, ví dụ như… Nhiều khi tôi có thời gian rảnh. Nếu không bận công việc, hoặc nếu có thể để công việc sang một bên, tôi cũng có thể ra ngoài vui chơi – đi đây đi đó. Theo quan điểm thế gian, ý nói, bây giờ tôi rất tự do, muốn làm gì cũng được, Tôi đủ điều kiện để đi chơi. Muốn làm gì, muốn mua gì, đều được hết, chỉ là tôi không muốn. Tôi không muốn. Không ai cản tôi, chỉ là tôi không thích. Cũng không phải ghét. Không, không phải ghét, không phải bài xích. Chỉ là không cảm thấy cần gì cả. Đôi khi ra ngoài, rồi tiện thể nhìn một chút, vậy thôi. Không phải tôi thích, không phải tôi đi tìm nó.

Quý vị xem mấy đoạn băng hình ở Nhật rồi tưởng ngày nào tôi với họ cũng đi chơi, ngắm núi, ngắm sông, không có đâu. Chỉ một ngày đó thôi, chỉ ngày đó. Đúng vậy, rồi họ quay phim lại hết, quay toàn cảnh ăn uống vui chơi, quay toàn cảnh ăn uống vui chơi. Rồi mọi người xem xong: “Chà! Theo Sư Phụ sướng quá, cái gì cũng có, nhảy múa, hát hò, đi chơi”. Ôi trời, mười năm mới nhảy múa một lần. Hát thì vài năm một lần, hát có năm phút lúc đó thôi, hoặc vài phút, nhiều nhất là vài tiếng, Chỉ vậy thôi. Không phải ngày nào cũng vậy. Tôi thật sự không thích; không có lợi ích gì cả.

Đôi khi phải tiếp khách, hoặc có người muốn gặp tôi – không phải đồng tu, đôi khi… tôi không thể nói là ai. Có vài người hơi… không phải người nào đặc biệt. Đôi khi chỉ gặp mặt mà họ nhất định muốn viếng thăm tôi. Tôi không thể từ chối. Sau khi gặp họ, Tôi trở về và lập tức đi tắm. Tôi vừa mới tắm xong mới đi xuống gặp họ, để cho gọn gàng, không để mùi khó chịu làm người ta chịu không nổi. Nhưng khi tôi xuống, họ rất nặng mùi. Tôi chịu không nổi. Gặp được nửa tiếng, Tôi lên lại và lập tức tắm nữa. Mùa đông thì không vui chút nào. Vừa tắm xong, mặc đồ rất đẹp, trang điểm, xịt nước hoa gì đó. Rồi xuống đó, gặp họ nửa tiếng, lên lại phải tắm nữa. Ai mà chịu cho nổi? Nhưng mà không tắm tôi chịu không nổi. Chỉ gặp vài người thôi. Đôi khi như vậy, không phải lúc nào cũng thế. Như Chủ Nhật, bầu không khí có khác. Ví dụ, khi tôi gặp rất nhiều, rất nhiều người quý vị, mấy ngàn người chẳng hạn, cũng không cảm thấy gì nhiều. Đôi khi có.

Nhưng nhiều khi chỉ gặp vài người, ôi, cảm giác giống như có ai dùng cái gì đó quấn quanh người mình. Gỡ ra không được. Cũng không thể nói gì. Phải đi tắm liền. Ban đầu tôi muốn tiết kiệm quần áo. Vừa mặc xong, sao lại tắm nữa? Sao lại thay đồ nữa? Nhưng ngồi một chút lại chịu không nổi. Lại thay áo khoác. Tôi nghĩ chỉ cần thay áo khoác là được rồi, bên trong chắc không sao. Tôi nghĩ là áo khoác bị nhiễm mùi hay gì đó. Nhưng có lúc mùi của họ… Người ăn thịt thật sự đôi khi… bản thân họ không biết, không phải họ cố ý như vậy. Chỉ là ăn thịt đôi khi có mùi. Không phải ai cũng vậy. Có người ăn quá nhiều hoặc uống rượu quá nhiều, trong bụng những thứ đó phân hủy, hay gì đó. Ôi trời! Không, thật sự là mùi rất khó chịu. Họ không cố ý. Bản thân họ cũng không ngửi thấy. Sau đó, cảm giác như có cái gì dính trên người tôi, gỡ không ra, rồi tôi thay áo khoác. Thay áo khoác, và mặc bộ đồ mới vào. Một lát sau, ngay cả bộ mới thay cũng phải bỏ ra. Ôi trời, lại phí thêm một bộ đồ.

Ban đầu tôi muốn tiết kiệm một bộ. Tôi nghĩ thay áo khoác là được rồi. Bên trong giữ nguyên. Nhưng một lát sau, ngay cả áo khoác mới thay và bộ đồ bên trong cũng phải bỏ ra hết. Tôi lại ngâm mình trong bồn tắm rất lâu. Ngâm nửa tiếng với bột đó… nó là gì? Không, loại tạo bọt trong nước. (Gel tắm.) (Sữa tắm.) Gel tắm? (Sữa tắm.) Ừ loại gì đó, loại có bọt đó. Tôi cho vào nước, rồi ngâm mình khoảng nửa tiếng. Ngâm xong còn dùng muối và chanh, kỳ sạch hết, từ đầu đến chân. Rồi còn dùng xà phòng đàn hương, rửa lại lần nữa. Ôi, khổ lắm, nhất là mùa đông. Mọi người còn lười tắm, nói thật, mà trong vòng nửa tiếng tôi phải tắm bốn lần. Ai chịu nổi chứ. Rồi quý vị nhìn vẻ bên ngoài của tôi, mặc đồ rất đẹp để xuống tiếp khách, quý vị tưởng tôi thích giao tiếp. Quá “xấu xí”. Đúng vậy, đôi khi là như vậy.

Tôi rất nhạy cảm. Khi lên tắm và thay đồ, Tôi còn cảm thấy áy náy. [Tự hỏi] tại sao mình lại có tâm phân biệt đến vậy? Nhưng thật sự không thể nào chịu nổi. Tôi cúi lạy từ đầu đến chân. Không hẳn là lạy, ý là trong lòng tôi xin lỗi họ: “Xin lỗi, tôi rất tôn trọng quý vị, chỉ là tôi chịu không nổi thôi”. Đúng vậy, rồi tôi đi tắm. Tôi sợ linh hồn họ ngửi thấy mà buồn, nên tôi phải xin lỗi. Thật sự là vậy đó. Nhưng nếu không tắm thì tôi chịu không nổi. Tôi vẫn phải thương bản thân mình. Đúng không? (Dạ đúng.) Tại sao phải làm mình khó chịu? Tắm cũng không làm họ tổn thương gì. Chính vì họ mà tôi mới phải tắm nhiều như vậy. Nhưng tắm rồi tôi lại cảm thấy ngại, như thể tôi xem thường họ. Thật ra không phải. Tôi không hề xem thường họ. Nếu xem thường họ, tôi đã không xuống gặp họ rồi.

Photo Caption: “Tất Cả Đều Vui Mừng Chào Đón Nhau Bằng Tình Thương Nồng Hậu!”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (9/10)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-03-29
3456 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-03-30
2867 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-03-31
2827 Lượt Xem
4
Giữa Thầy và Trò
2026-04-01
2713 Lượt Xem
5
Giữa Thầy và Trò
2026-04-02
2437 Lượt Xem
6
Giữa Thầy và Trò
2026-04-03
2149 Lượt Xem
7
Giữa Thầy và Trò
2026-04-04
1937 Lượt Xem
8
Giữa Thầy và Trò
2026-04-05
1875 Lượt Xem
9
Giữa Thầy và Trò
2026-04-06
1656 Lượt Xem
10
Giữa Thầy và Trò
2026-04-07
1375 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Giữa Thầy và Trò
2026-04-11
396 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-10
621 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-04-10
780 Lượt Xem
38:23

Tin Đáng Chú Ý

373 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-09
373 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-09
866 Lượt Xem
21:59
Thơ Nhạc Tình Yêu và Tâm Linh
2026-04-09
470 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về