Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Sự Khác Biệt Giữa Hóa Thân Và Vong Hồn, Phần 10/10

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Tôi rất nhạy cảm. Khi lên tắm và thay đồ, Tôi còn cảm thấy áy náy. [Tự hỏi] tại sao mình lại có tâm phân biệt đến vậy? Nhưng thật sự không thể nào chịu nổi. Tôi cúi lạy từ đầu đến chân. Không hẳn là lạy, ý là trong lòng tôi xin lỗi họ: “Xin lỗi, tôi rất tôn trọng quý vị, chỉ là tôi chịu không nổi thôi”. Đúng vậy, rồi tôi đi tắm. Tôi sợ linh hồn họ ngửi thấy mà buồn, nên tôi phải xin lỗi. Thật sự là vậy đó. Nhưng nếu không tắm thì tôi chịu không nổi. Tôi vẫn phải thương bản thân mình chứ. Đúng không? (Dạ đúng.) Tại sao phải làm mình khó chịu? Tắm cũng không làm họ tổn thương gì. Chính vì họ mà tôi mới phải tắm nhiều như vậy. Nhưng tắm rồi tôi lại cảm thấy ngại, như thể tôi xem thường họ. Thật ra không phải. Tôi không hề xem thường họ. Nếu xem thường họ, tôi đã không xuống gặp họ rồi.

Ví dụ, một số họ là nhân vật quan trọng, từ xa đến. Khách của tôi thì đủ dạng người. Có lúc là người nước ngoài. Không phải tôi không tôn trọng họ. Tôi rất cảm động vì họ từ xa đến gặp tôi. Cho nên không phải tôi không tôn trọng họ. Chỉ là tôi không thể nào chịu nổi. Bầu không khí không giống nhau. Có lúc dường như không có duyên vậy. Cho nên tôi chịu không nổi. Cho nên ở trên đó tôi còn sợ họ buồn. Tôi âm thầm làm, mà vẫn sợ họ buồn. Vì không gạt được linh hồn họ. Cho nên ở trên đó tôi còn nói: “xin lỗi”. Đúng vậy, thật đó, tôi có xin lỗi. Đồng bắt gặp được. Hình như anh ấy đứng bên cạnh thấy được. Có hả? Đúng vậy. Cho nên tôi không phải xem thường người ta. Chỉ là dường như một số người, từ trường của họ không hợp với tôi. Cảm giác như bị cái gì cào vào người. Còn gì nữa? Tôi nói nhanh quá, quên mất rồi. À! Cho nên tôi cũng rất thích những người đó. Chúng tôi có làm vài việc chung với nhau, ví dụ như vậy. Không phải là tôi không thích họ.

Được rồi, để hôm khác. Ngày nào cũng được. Ý là, vốn dĩ tôi rất muốn xuống thêm lần nữa, nói chuyện với họ lần nữa, vì chúng tôi còn chưa nói xong gì cả. Tôi còn muốn tiếp đãi họ thêm một chút. Nhưng lại sợ phải lên đây tắm nữa. Cho nên tôi trốn luôn, không xuống nữa. Đôi khi là như vậy đó. Tôi cũng cảm thấy rất xấu hổ. Tại sao lại sợ tắm, rồi không muốn gặp người ta? Tắm thêm chút thì có sao đâu. Nhưng mà sợ là tôi đã rất gầy rồi. Tắm nhiều quá, sau này chắc chẳng còn thấy người tôi đâu nữa, tắm sạch đến mức da mỏng đi. (Da mỏng đi.) Da mỏng đi. Tắm nhiều quá thì cũng sẽ tan biến luôn. Cơ thể chúng ta bao gồm kim, mộc, thủy, hỏa, thổ. Kim, mộc, thủy, hỏa, thổ. Trong đó nước là nhiều nhất. Nếu cứ ngâm trong nước hoài, sợ rằng nó sẽ tưởng nước bên ngoài và nước bên trong giống nhau, rồi nó tan mất. Rồi tôi chỉ còn lại kim và mộc thôi. Kim, mộc, hỏa thôi. Chúng ta hầu hết được làm bằng nước, nước nhiều như vậy mà mất đi, thì không thấy người mình đâu nữa. Được rồi, nói vẩn vơ đủ rồi.

Được rồi. Quý vị đi về thượng lộ bình an. Cảm ơn nhé. (Cảm ơn Sư Phụ.) Đây là nghiệp của chính mình. Là nhiệm vụ của chính mình. Nếu không có nghiệp thì không có nhiệm vụ. Ai mà muốn tự tìm phiền phức cho mình chứ? Cho nên quý vị cũng đừng trách những vị Minh Sư rằng các Ngài không rộng lượng. Không phải vậy. Hơn nữa, quý vị phải nhớ… Tôi lại nhiều chuyện rồi. Tiện thể nói thêm một chút, không thì quý vị về nhà không ngủ được. Nghe Đồng hù dọa xong, về nhà lại không muốn tu nữa. Và quý vị phải nhớ… Nhớ cái gì vậy? (Nhớ tu hành.) Không, không phải. Tôi vừa nói gì? (Mọi chuyện đều là nghiệp quả.) Ờ! Nhớ chuyện của Milarepa. Ngài đã theo Sư Phụ của Ngài mấy năm trời, đã trải qua rất nhiều khảo nghiệm, khổ cực như thế, mà đạo tâm vẫn không thoái chuyển, vẫn ở đó tiếp tục cầu Đạo. Vậy mà khi bế quan, Ngài lại nhớ đến mẹ của Ngài. Ngài đã thấy mẹ Ngài không còn nữa, nhà cửa cũng không còn. Vậy mà vẫn nhất quyết muốn về xem thử. Về làm gì chứ? Ngài không biết rằng nếu tu hành tốt, cha mẹ cũng được siêu sinh. Đạt đến mức đó rồi mà vẫn nhớ mẹ.

Rồi sau khi xuất quan, Sư Phụ Ngài bảo: “Đừng đi. Nghiệp chướng của con đến rồi”. “Nghiệp chướng của con đến rồi. Đừng đi”. Nhưng Ngài vẫn nhất quyết muốn đi. Rồi Sư Phụ của Ngài bất đắc dĩ mới truyền cho Ngài pháp truyền tai. Truyền xong, Ngài chỉ ở lại vài ngày. Vì Sư Phụ Ngài nói: “Con ở lại vài ngày trước đã, có gì thắc mắc thì hỏi. Hiểu rõ rồi hãy đi”. Cho nên Ngài mới ở lại. Vừa mới nhận được Pháp mà mấy năm trời ngày nào Ngài cũng khổ công mong mỏi, vậy mà lại không trân quý, không chịu ở lại cùng Sư Phụ cộng tu. Lại muốn về nhà ngay lập tức. Quý vị có tưởng tượng nổi không? Một người đạo tâm kiên cố như vậy mà còn như thế, huống hồ là người bình thường? Cho nên các Minh Sư không truyền Pháp dễ dàng là vì nguyên do đó. Không phải các Ngài không rộng lượng. Các Ngài thấy không có bao nhiêu người tu đúng đắn, không có mấy ai thật sự có cái tâm nghiêm túc muốn tu hành. Thành ra các Ngài không muốn gánh những nghiệp còn lại của loại đệ tử đó! Có lẽ nghiệp không phải là vấn đề, nhưng nếu có một, hai linh hồn bị lạc lối, các Ngài lại phải quay trở lại để đón họ. Các Ngài không thích luân hồi trở lại nữa. Đa số Minh Sư, nếu Họ không muốn trở lại, thì Họ chỉ độ một, hai người thôi, vậy là đủ rồi. Đủ đau khổ rồi.

Quý vị thấy đó, độ một mình Milarepa thôi, mà Sư Phụ của Ngài đã chịu khổ mấy năm trời. Đừng chỉ nhìn nỗi khổ của Milarepa; Sư Phụ của Ngài còn khổ hơn. (Dạ.) Sư Phụ Ngài phải đồng hành với cảm xúc của Ngài, đẳng cấp của Ngài, nghiệp chướng của Ngài. Ai mà chịu cho nổi? Sư Phụ Ngài là người đã khai ngộ, mà phải sống chung với một người như vậy, ngày nào cũng phải quản Ngài, phải sửa dạy Ngài. Quý vị thích không? (Dạ không.) Ờ. Ví dụ như có vài đồng tu mới tu hành không bao lâu; họ vốn đã sống không quen với người khác rồi. Những đồng tu chưa thọ Tâm Ấn, hoặc mới thọ Tâm Ấn, hơi không hiểu chuyện; đôi khi quý vị đã thấy mất kiên nhẫn rồi. Huống hồ Ngài đã là một vị Minh Sư khai ngộ, đẳng cấp rất cao, đại khai ngộ, vậy mà mỗi ngày Ngài (Đức Marpa Lotsawa phải ở bên cạnh một đệ tử (Đức Milarepa) chưa thọ Tâm Ấn. Mấy năm trời như vậy, mỗi ngày đều phải sửa dạy đệ tử, trong khi đó người đệ tử thì ở đó giận dữ, oán hận, hoàn toàn không biết ơn.

Rồi, Sư Phụ bảo Ngài đi bế quan, Ngài lại chạy ra, về nhà gặp mẹ. Mấy năm trời [dạy dỗ] như vậy cứ như là uổng công vậy. Đúng vậy, khó trách. Milarepa về nhà rồi, cũng chẳng có gì xảy ra. Phải tu mười mấy năm nữa mới hoàn toàn liễu ngộ. Nếu Ngài ở lại đó, Ngài đã ngộ nhanh hơn, không chậm như vậy. Vì Ngài không nghe lời Sư Phụ. Dù vậy, Sư Phụ của Ngài vẫn truyền pháp cho Ngài. Biết rằng số mệnh của Ngài như vậy, nghiệp chướng của Ngài như vậy, không thể nào hóa giải. Sư Phụ Ngài cũng không muốn gánh nghiệp giùm Ngài. Sư Phụ muốn khảo Milarepa, để Ngài trải qua chín, mười lần khổ nạn, tự gánh nghiệp, tự rửa nghiệp, rồi mới truyền Pháp. Thật thông minh!

Cho nên quý vị đừng chỉ nhìn vào nỗi khổ của Milarepa. Phải nhìn mặt kia nữa. Sư Phụ Ngài mới là người khổ hơn, đầy tình thương như vậy, nhẫn nại như vậy. Dù để Ngài tự gánh nghiệp, Sư Phụ vẫn phải ở bên cạnh. Nhìn Ngài chịu khổ, Sư Phụ cũng không dễ chịu. Âm thầm rơi nước mắt. Một vị Minh Sư nam, vì một đệ tử vô minh, chưa được thọ pháp, mà rơi nước mắt. Quý vị thấy không, tuy bề ngoài có vẻ dữ dằn, nhưng Sư Phụ Ngài đầy tình thương như thế nào. Chỉ vì muốn giáo hóa Ngài, Sư Phụ không thể để lộ cảm xúc, nếu không sẽ phá hỏng quá trình tu hành của Ngài. Cho nên Sư Phụ Ngài cứ nhẫn nại như vậy. Vừa nhạy cảm, vừa đầy tình thương. Phải ở bên cạnh một đệ tử như vậy, Sư Phụ còn đau khổ hơn chính người đệ tử mà rất thô thiển. Vốn dĩ cái khổ của Milarepa cũng chỉ là vì bản thân Ngài thôi. Ngài tự thương hại chính mình vì không được Pháp Môn, nên ở đó giận hờn rồi khóc lóc. Chỉ vậy thôi, không có gì. Còn vị Minh Sư hiểu được nỗi đau đó, nên mới càng đau hơn. Phải không? (Dạ phải.) Ờ.

Cho nên khi Milarepa rời đi, Sư Phụ Ngài vẫn nói với Ngài: “Con về tự tu cho tốt. Đừng đi độ chúng sinh. Vì đa số chúng sinh chỉ thích cầu những thứ thế tục, ý nói chỉ muốn thỏa mãn những nguyện vọng, dục vọng thế tục của mình mà thôi. Không có mấy ai thật sự muốn tu hành. Đừng lãng phí thời gian. Con hãy đi tìm một hang động, rồi một mình tu hành là được rồi”.Có đúng không? (Dạ đúng.) Ngài nói cũng đúng. Quý vị thấy đó, Milarepa vốn cũng rất sợ nghiệp chướng. Vì mẹ mình, Ngài đã dùng hắc thần thông giết hơn ba mươi người. Cả hai mẹ con đều tạo nghiệp rất nặng. Khi đến gặp Sư Phụ, Sư Phụ Ngài lại bảo Ngài tiếp tục giết thêm vài người nữa, vì những người đó chuyên làm điều quấy, gây hại cho đệ tử trên đường tu. Cho nên Sư Phụ bảo Milarepa: “Nghe nói con có thần thông giết người. Nhanh đi giết họ đi”. Dạng Sư Phụ như vậy, bảo người ta đi giết người, uống rượu say, xem phong thủy địa lý cũng không giỏi, lại không giữ lời hứa. Vậy mà Milarepa vẫn có thể tin theo mấy năm trời như vậy, là cũng khá lắm rồi. Cũng xem như có đạo tâm.

Nhưng nghiệp của Ngài vốn nặng, giết hơn ba mươi người, rồi còn tiếp tục giết nữa. Ngài biết nghiệp chướng của mình không thể nào xóa được, chẳng còn đường nào để đi nữa. Chỉ có thể bám theo Sư Phụ mà thôi. Dù sợ như vậy, mà Ngài vẫn nhớ mẹ, vẫn muốn chạy về. Quý vị thấy đó, tình cảm A-tu-la nặng đến mức nào. Đã học mấy năm rồi, ít nhất cũng phải biết mối quan hệ vô thường của thế gian. Đúng không? (Dạ đúng.) Phải biết rằng tất cả chúng sinh đều là thân quyến, bạn bè của chúng ta. Nhớ một chút thì cũng được đi; dĩ nhiên nhớ nhung mẹ cũng là chuyện bình thường, chúng ta đâu phải gỗ đá. Nhưng nhớ đến mức phải phá quan để về thăm mẹ, tức là đã chống lại chỉ thị của Sư Phụ. Ngài phá quan đi ra ngoài. Chưa đến thời gian xuất quan, mà Ngài đã phá quan đi ra. Ngài không trân quý pháp môn. Sư Phụ dạy Pháp cho Ngài, Ngài cũng không ở lại. Vừa nhận được Pháp, là lập tức chạy đi. Như vậy đó. Quý vị hiểu không? (Dạ hiểu.)

Cho nên từ xưa đến nay, các Minh Sư đều rất dè dặt, rất nghiêm khắc là vậy. Các Ngài biết là vô ích, chỉ lãng phí thời gian, còn tiêu hao rất nhiều nguyên khí, lại phải giận, phải buồn, hỷ, nộ, ái, lạc đều lộ ra hết, lại còn mang tiếng xấu nữa, và… Để làm gì chứ? Làm một vị Thánh nhân trang nghiêm không tốt hơn sao? Ờ. Ngài đã giải thoát rồi, chỉ cần kiếm chút tiền cho Bản thân. Đã là Minh Sư rồi thì kiếm tiền dễ lắm. Vì trí huệ của Ngài đã mở, làm gì cũng kiếm được tiền. Sao phải đi cứu đệ tử? Phiền phức như vậy. Đệ tử càng nhiều, Ngài càng đau khổ. Thật đó, làm sao không khổ? Quý vị nuôi dưỡng vài đứa con, và vài bà vợ thôi. Chỉ một bà vợ, và vài đứa con thôi. Đó là người thân của quý vị, đến với nhau vì tình thương, hoặc là vì oan gia… Tức là có nhân quả mới đến với nhau. Nuôi con từ nhỏ đến lớn đã nhức đầu như vậy.

Có lúc chịu không nổi. Vài đứa con, một vợ, một chồng, mà đã chịu không nổi rồi. Vì đôi khi tâm trạng của họ, suy nghĩ của họ, sự chống đối của họ đều ảnh hưởng đến quý vị. Sống gần nhau thì khó tránh khỏi bị ảnh hưởng. Khó tránh khỏi việc ngửi thấy. Như vậy còn chịu không nổi, huống hồ nhiều người như vậy. Khó tránh được. Cho nên, ai mà thích làm việc đó? Đã thoát khỏi biển khổ rồi, sao còn ráng nhảy vào biển khổ nữa? Ai mà muốn chứ? Đúng không? Hoặc như quý vị đã rơi xuống bùn, sau đó quay về tắm rửa sạch sẽ rồi, sao lại tự nhảy vào nữa để làm gì? Trừ phi đầu óc có vấn đề hoặc không bình thường. Đó là gì? Chỉ người không bình thường mới thích làm vậy. Nhưng đã lỡ làm rồi thì tiếp tục làm thôi.

Tạm biệt. (Tạm biệt.) (Tạm biệt Sư Phụ.) Sao tự nhiên tôi lại nói nhiều vậy nhỉ? Sao lại nói nhiều vậy nữa? (Là vì họ nhắc đến chuyện đó.) (Để chúng con hiểu thêm về chuyện Milarepa.) Câu chuyện về Milarepa. (Sư Phụ giải thích rõ hơn.) (Sư Phụ đẹp quá.) Giải thích rõ hơn. (Chào Sư Phụ.) Cảm ơn. (Sư Phụ đẹp quá.) (Chào Sư Phụ.) Bên trong đẹp mới quan trọng. Rất nhiều người có vẻ ngoài đẹp. (Chào Sư Phụ.) Xe của tôi. (Chào Sư Phụ.) Nhìn này. Bây giờ chú ý nhìn bên này. (Dạ.) Nhìn phía trước xe của tôi. Có chuyện thần kỳ: “Khai mở Huệ Nhãn”. (Đừng đến gần.) (Đừng đến gần.) Đây là gì vậy? (Chào Sư Phụ.) Đẹp nhất. (Tạm biệt Sư Phụ.) Ngồi đây cho ngay ngắn. Sư Phụ có thể chở được mà. Sư Phụ chính là người trong hình đó. (Tạm biệt Sư Phụ.) Tạm biệt. (Tạm biệt Sư Phụ.) (Tạm biệt Sư Phụ.) (Tạm biệt Ngài.) Tạm biệt. Tạm biệt. Tạm biệt. Chuột con, lại đây. Con ăn no chưa? Mẹ có đến không? (Dạ có.) Sao lúc nãy không xuống? Hai người này, Sư Phụ biết rồi. Chà. Ôi. Ôi. Chà. Tim đập mạnh quá. (Con chạy lên rất nhanh.) Chạy nhanh vậy để làm gì? Tuần nào cũng gặp mà. Muốn đi một vòng không? Không. Được rồi. Vậy thôi. Được rồi, về nhà đi. Lưu luyến cũng vậy thôi. Tuần sau gặp. Có thời gian thì lại đến. (Tụi con không muốn Sư Phụ đi.) Quý vị dạy Sư Phụ cái đó, gọi là gì nhỉ? Đồ khờ. (Đồ khờ.) (Đồ khờ. Đồ khờ.) Đồ khờ. (Đồ khờ.) Đồ khờ. (Tạm biệt Sư Phụ. Tạm biệt Ngài.) Tôi không thể nói hết với mọi người… Đồ khờ, đồ khờ. (Đồ khờ.)

Lạ thật. (Dạ. Con chưa thấy bao giờ.) Mình trồng ở đó nhiều lắm mà không nở hoa. (Dạ. Dạ phải.) (Dạ. Dạ phải. Dạ phải.) Ở đây chỉ một cây nở hoa. (Loại này bình thường trồng trong chậu.) (Không mọc lớn được.) Không mọc lớn được Sao cây này lại nở hoa? Đây là lần đầu tôi thấy. Trước đây tôi cũng trồng nhiều loại này. Sao tôi chưa từng thấy như vậy? Quý vị có thấy chưa? (Dạ chưa. Dạ chưa. Dạ chưa. Lần đầu thấy ạ.) Chưa từng à. (Dạ phải. Dạ phải.) Tôi cũng mới thấy lần đầu. Lạ thật. Tôi tưởng nó không có hoa. Tôi tưởng nó chỉ có lá đẹp thôi. Không ngờ còn có cảnh giới cao hơn. Dễ chịu quá. (Dạ.) Nhìn giống như những ngôi sao. Giống ánh sáng. (Dạ. Dạ. Dạ phải. Dạ phải.) Đẹp quá. Ôi chao! Chà! Ôi chao, ôi! A. Hôm qua tôi nhìn từ đằng kia, tưởng họ dán lên chứ. Tôi tưởng là nhựa. Khi vào đây tôi cứ nhìn hoài: “Đây là hoa sao? Không thể nào. Nó ở trên đỉnh mà”. Tôi nhìn rất kỹ, giống như bị ai dán lên vậy. Tưởng họ dán lên hoặc là đồ giả. Nhìn giống giả thật. Hồi đó giờ chưa từng thấy. Bây giờ tôi nhìn kỹ lại thì thấy nó mọc ngay trên đỉnh. (Dạ, dạ phải.) Không thể là giả. Lần đầu tôi thấy, đẹp quá. (Dạ.) Thì ra họ trồng vì những bông hoa này. Chà. Tuyệt quá. Thì ra họ trồng để nở hoa. Tôi tưởng nó không nở hoa. Tôi tưởng trồng nó thì nguyên cả chậu chỉ toàn xanh xanh thế thôi. Tôi tưởng mấy cánh lá này đã rất đẹp rồi. (Chỉ có lá thôi.) Không ngờ nó lại nở những bông hoa đẹp như vậy. (Dạ.) Chúng ta không có phước báu. Người ở đây… Người ở đây nghiệp nặng. Vậy mà nó còn có thể luân hồi rồi nở hoa. Quý vị có làm gì không hay vốn dĩ nó như vậy? Vốn dĩ nó như vậy. (Vốn dĩ nó như vậy.) Để người ta treo đồ lên. Chà! (Đó là nhờ Sư Phụ gia trì ạ.) (Sư Phụ, chúng con về nhà ăn.) Chưa ăn cơm hả? (Dạ chưa no.) Tại tôi nói nhiều quá hả? (Dạ không phải.) Buông bỏ mới là đúng; “khai quang điểm nhãn”. Được rồi, về nhà ăn đi.

Photo Caption: “Mùa Xuân Dường Như Đến Chậm, Nhưng Rồi Sẽ Đến”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (10/10)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-03-29
3448 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-03-30
2860 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-03-31
2817 Lượt Xem
4
Giữa Thầy và Trò
2026-04-01
2698 Lượt Xem
5
Giữa Thầy và Trò
2026-04-02
2426 Lượt Xem
6
Giữa Thầy và Trò
2026-04-03
2140 Lượt Xem
7
Giữa Thầy và Trò
2026-04-04
1928 Lượt Xem
8
Giữa Thầy và Trò
2026-04-05
1858 Lượt Xem
9
Giữa Thầy và Trò
2026-04-06
1585 Lượt Xem
10
Giữa Thầy và Trò
2026-04-07
1362 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-10
597 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-04-10
746 Lượt Xem
38:23

Tin Đáng Chú Ý

289 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-09
289 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-09
845 Lượt Xem
21:59
Thơ Nhạc Tình Yêu và Tâm Linh
2026-04-09
464 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-04-09
1014 Lượt Xem
37:46

Tin Đáng Chú Ý

353 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-08
353 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về